Riccardo Calafiori: Biến số tự do trong hệ thống kỷ luật của Arsenal

Trong tầm nhìn chiến thuật của Mikel Arteta, cánh trái không đơn thuần chỉ là một hành lang đơn điệu. Ở đó Riccardo Calafiori chính là người cầm trịch. Không còn là một Inverted Fullback truyền thống kiểu Zinchenko, Calafiori đang vận hành như một cầu thủ toàn năng: giữ biên khi cần, bó vào như số 8 và điều tiết như một nhạc trưởng.

Tin liên quan

Nguồn tin của 90phut TV xác nhận: Sự khác biệt lớn nhất giữa Calafiori và những người tiền nhiệm như Oleksandr Zinchenko nằm ở khả năng tác động đến toàn bộ hệ thống. Trước đây, khi sử dụng mẫu hậu vệ biên bó vào trung lộ kiểu cũ, Arsenal thường rơi vào tình cảnh dễ bị bắt bài do nhịp độ hoạt động của cầu thủ không đủ nhanh và thiếu đi tính trực diện. Khi đó, tiền đạo cánh thường xuyên bị cô lập, còn các tiền vệ trung tâm phải lùi quá sâu để hỗ trợ phòng ngự. Calafiori đã giải quyết bài toán này bằng nền tảng thể chất của một trung vệ Serie A kết hợp với tư duy của một tiền vệ. Anh phối hợp hoàn hảo với Zubimendi và giải phóng Rice chơi box-to-box, giúp Arsenal đạt cân bằng giữa kiểm soát và bùng nổ – điều mà cấu trúc cũ với Zinchenko hay Lewis-Skelly không làm được.

Sự biến ảo của Calafiori thể hiện ngay ở cách Arsenal triển khai bóng từ sân nhà. Trong những tình huống đối phương không áp sát cao, Calafiori di chuyển vào trung lộ để hình thành cặp tiền vệ trung tâm tạm thời cùng người đá cặp, tạo điều kiện cho Declan Rice dâng cao xâm nhập vào các khoảng không gian sát vòng cấm. Ngược lại, khi đối thủ dâng cao áp sát quyết liệt, Arsenal lại chủ động giăng ra một chiếc bẫy vị trí. Bằng cách để các tiền vệ lùi sâu ngang hàng với trung vệ, họ lôi kéo đối phương dâng lên chiếm lĩnh khoảng trống ở giữa sân. Ngay lúc đó, Calafiori sẽ âm thầm di chuyển vào đúng khu vực vừa bị bỏ trống đó để nhận bóng và ngay lập tức mở ra một đường tấn công trực diện. Cách di chuyển này không chỉ giúp Arsenal thoát khỏi áp lực mà còn khiến khối phòng ngự đối phương bị xộc xệch do không kịp điều chỉnh nhân sự để theo kèm.

Nhưng tầm ảnh hưởng của Calafiori đặc biệt rõ nét ở khu vực một phần ba cuối sân. Thay vì chỉ thực hiện những pha leo biên để tạt bóng thông thường, anh thường xuyên có những tình huống di chuyển bất ngờ vào bên trong vòng cấm, chiếm lĩnh những khoảng trống mà hàng thủ đối phương bỏ lại khi phải tập trung theo kèm các tiền đạo chủ lực. Vai trò này buộc các hậu vệ đối phương phải đưa ra những quyết định khó khăn trong tích tắc: hoặc bỏ vị trí để bám theo Calafiori, hoặc giữ nguyên đội hình và để anh tự do dứt điểm. Chính sự bất định này đã mở ra những khoảng không gian quý giá cho những vệ tinh xung quanh, đặc biệt là Trossard phát huy tối đa khả năng đột phá.

Dĩ nhiên lối chơi này vẫn có những thời điểm để lộ sai số khi bị đối phương khai thác khoảng không sau lưng khi dâng lên quá cao. Cộng thêm việc chấn thương làm gián đoạn nhịp độ thi đấu gần đây, Arsenal đã mất đi sự mượt mà vốn có ở hành lang trái khi Calafiori không đạt trạng thái tốt nhất. Việc lấy lại phong độ tối ưu không còn là một lựa chọn, mà là nhiệm vụ bắt buộc. Arsenal cần cái chất “điên” nhưng đầy kỷ luật của anh để phá vỡ những khối phòng ngự lùi sâu. Khi quân bài tẩy này tìm lại được nhịp độ, đó cũng là lúc cỗ máy của Arteta tìm lại được sự mượt mà vốn có của mình.

Không ngoa khi nói Calafiori là cầu thủ quan trọng nhất của Arsenal mùa giải này.

Bình Luận